Hoa Lan Viet Nam
HÌNH ẢNH & BÀI MỚI   • Sinh Hoạt Tháng 4-2013 • Tân Niên Quý Tỵ 2013 • Sinh Hoạt Tháng 1-2013 • Sinh Hoạt Tháng 12-2012 • Hình Sinh Hoạt 11-2012 • Hình Sinh Hoạt 10-2012 • Hình HL Chiêu Hào Cam


Hình tác giả: Hàn Châu Tín

DẠ LAN
Tặng tác giả bài thơ Khát khao

Đừng câm nín hỡi Dạ lan yêu dấu
Đã từ lâu anh muốn được nghe em
Khẽ thốt ra một câu nói êm đềm
Mà chờ mãi em vẫn còn im lặng…
(Thơ Hoàng Vân)

Em hiểu tình anh, thi sĩ ơi!
Mênh mông, dào dạt tựa mây trời
Anh khát khao được nghe em nói
Một tiếng yêu thương, ngọt lịm đời…

Biết làm sao đây, thi sĩ ơi!
Nhìn anh, em thương quá đi thôi
Trăng khuya, gió nhẹ, nghe xao động
Muốn nói mà không thốt nên lời..

Anh trách em:
"sao nỡ hững hờ?"

Giả bộ làm ngơ đấy, ai ơi!
Cánh màu khoe sắc, nét xinh tươi
Phấn hương lan tỏa, tình phơi phới
E ấp, đợi chờ trên...khóe môi...

Em hiểu tình anh, thi sĩ ơi!
Dạ lan chân thật, đẹp mộng đời
Yêu em anh nhé, đừng điên dại
Xao xuyến lòng em, thi sĩ ơi....

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa-Việt Nam)

Hoa lan trắng

Tôi gặp nàng vào một chiều thứ bảy
Quán bên hồ man mát, lá thu bay
Vương nét buồn trên khuôn mặt thơ ngây
Mắt xa xôi, "lặng nhìn thôi, không nói"
Áng mây chiều, chầm chậm trôi dịu vợi…

Đôi mắt ấy khiến lòng tôi bối rối
Đường nhân gian tôi rong đuổi, ngược xuôi
Kiếp phong trần, phiêu bạc muôn nơi
Giày mòn gót, tấm thân gầy lắm bụi
Tình rung động nhưng sao mà ái ngại…

Nàng bảo rằng: nàng yêu hoa lan trắng
Hoa tình yêu thơ mộng, đẹp trinh nguyên
Giữa lòng đời đen bạc, đảo điên
Em trong trắng, tình tôi thêm ngây dại
Tôi thầm ước mối tơ duyên kết trái…

Suốt một mùa thu, tình câm không nói
Nhưng đôi lòng ngầm thấu hiểu, gởi trao
Tuy lặng thinh nhưng nồng ấm, ngọt ngào
Đêm thức trắng nghe tim mình nhức nhói
Hoa lan trắng, tấm chân tình không đổi

…Rồi những chiều đông, ra bờ hồ ngóng đợi
Ngày tháng qua, vẫn bặt bóng hình
Nỗi nhớ niềm thương, đày đọa tội tình
Tôi đi tìm nàng, thì được tin nàng… đã chết
Vì căn bệnh ung thư ác nghiệt…

Tôi lại trở về cuộc sống lang thang
Kể từ ấy tôi yêu hoa lan trắng…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa-Việt Nam)

Thơ tặng một người…
Tặng Bác Bùi Xuân Đáng

Tôi viết bài thơ thay lời ca
TẶNG người hoạ sĩ vẽ tranh hoa
BÙI ngọt, chua cay, nơi xứ lạ
XUÂN, hạ, thu, đông, đẹp bốn mùa…

ĐÁNG để nhân gian một đoá hoa
VỚI hồn nghệ thuật, nét tài hoa
LÒNG yêu hoa cỏ vương bút pháp
NGƯỠNG đời thơ mộng, đẹp muôn hoa…

MỘ ái loài vương giả chi hoa
ĐỒNG điệu thơ-hoạ-nhạc giao thoa
CẢM ơn Thượng Đế muôn ý lạ
NGHỆ THUẬT cho hồn ta thăng hoa…

Bà Rịa 29/11/2006
Hàn Châu Tín


UYÊN ƯƠNG
(Vanda pumila)


Ngày hôm ấy, trời trong và gió nhẹ
Vườn mênh mang, ngào ngạt tơ vương
Ôi! đẹp quá Uyên Ương, ồ… khe khẽ(!)
Hoa tình duyên vừa chớm nở, dâng hương…

Trí bâng khuâng, mơ màng, tơ tưởng
Nghe lâng lâng lan tỏa trong lòng
Say ngây ngây, thoang thoảng hương nồng
Ân ái cũ tìm về trong lắng đọng…

Quấn quít bên nhau, phút giây thơ mộng
Xao động bờ môi, tim đập bồi hồi
Trái chín trên cành, run run bối rối
Ngọt ngào rơi, hòa nhịp giữa mênh mông…
Bỗng giật mình, lặng lẽ với…tình không…

Ngày hôm ấy, trời trong và gió nhẹ
Mắt xa xôi, hoài niệm vấn vương
Ôi! đẹp quá Uyên Ương, thầm… khe khẽ(!)
Hoa tình duyên, gợi nhớ… một làn hương…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)

LAN TRINH NỮ
(Vanda lilacina Synonymes: Vanda laotica)


Có một loài lan thật dễ thương
Hoa trắng nhỏ nhoi, môi tím hường
Vương víu bước chân người lữ thứ
Trời chiều, gió nhẹ vướng tơ vương…

Bao năm phiêu bạt, nhiễm phong sương
Mòn gót tha phương, bẩn bụi đường
Dừng chân bên cánh hoa lan dại
Biết nói gì hơn, một nỗi niềm…

Trần thế muôn loài, thật mông mênh
Hoa xinh nhưng sao không biết tên
Ta gọi em là: Trinh Nữ nhé!
Tiếng mẹ thanh tao, đẹp ý vần

Nếu đời có hỏi: ai ngớ ngẩn?
"Bảo rằng: người ấy… một tình nhân"(*)…


Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)
(*) Ý thơ R.Tagor

CHU ĐINH LAN TÍM
(Spathoglottis plicata)

Ngày xưa, nàng yêu hoa màu tím
Bối rối, tặng ai cành Chu Đinh Lan
Làm sao quên phút giây lưu luyến
Thẹn thùng đôi má ai, thật duyên…

Chiều nay, bên khóm lan màu tím
Buồn vương, kỷ niệm xưa vọng về
Màu hoa gieo lòng ta xao xuyến
Bờ môi, làn gió rung nhè nhẹ…

Loài hoa Chu Đinh Lan màu tím
Nhuộm chiều hoàng hôn, nghe mênh mang
Người xưa, biền biệt phương trời lạ
Quả đất tròn xoay, năm tháng qua…

Khi nào gặp lại người trong mộng
Hồn ta, Chu Đinh Lan nở hoa...

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa-Việt Nam)

HOÀNG THẢO TRÚC*
(Dendrobium hancockii)


Phơ phất, đong đưa, dáng thướt tha
Bâng khuâng, chợt nhớ bóng quê nhà
Áo vàng ai bay bên khóm trúc
Ồ, không! Hoàng Thảo Trúc, hoa vàng

Chầm chậm mây trôi, nhẹ... nhẹ nhàng
Hồn vương cánh gió chơi vơi, mơ màng
Mây gió say say, chiều lữ thứ
Xao xuyến trong lòng, ôi! Trúc Lan…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)
* Còn gọi là Hoàng thảo Trúc đen, Mao Trúc. Cũng có người gọi là Trúc Lan.

LAN HÀI HẰNG
(Paphiopedilum hangianum)


Có phải Hằng Nga giáng xuống trần
Sao mà trong dạ thấy lâng lâng
Hương đưa nhè nhẹ, tình man mác
Êm ái, thuyền mơ xuôi suối trăng…

Thư thả dạo chơi chốn Nguyệt Hằng
Vườn trời, bên gót ngọc giai nhân
Hoa vàng mơ mộng, nên thơ quá !
Hồn mãi say sưa, quên cõi trần…

Ai đặt tên hoa: Lan Hài Hằng
Vô tình hay ẩn ý tình thân ?
Hoa như cô gái hương sắc Việt
Hằng Nga huyền diệu đẹp đêm trăng…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)

MỘC LAN
(Acampe rigida)


Đơn sơ, mộc mạc, hoa Mộc Lan
Hoa nhỏ, ngây ngô, khảm nâu vàng
Hương hoa ngan ngát, lòng khoan khoái
Một loài lan dại đã nở hoa…

Kỳ hoa dị thảo, một loài hoa
Không đẹp rực rỡ hay kiêu sa
Hoa lan Đại Hội, Ngô Bắp Ráp*
Tên gọi dân gian thật gũi gần…

Đam mê, cái thú ở cõi trần
Trước loài hoa lạ, thấy bâng khuâng
Yêu hoa đâu chỉ vì hương sắc
Bởi nét diệu kỳ, gợi nghĩ suy…*

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)
* Hoa Mộc Lan còn có tên là hoa lan Đại Hội hay Ngô Bắp Ráp.
* Niềm đam mê của một người sưu tập lan rừng là khi có thêm một loài lan lạ, dù rằng hoa không rực rỡ sắc hương…


Trúc Lan
(Arundina graminifolia)


Ôi! đẹp làm sao hoa Trúc Lan
Thướt tha, kiều lệ, thật điệu đàng
Màu hoa man mác tình thi sĩ
Vũ khúc Nghê Thường, bướm rừng hoang…

Hồn như lạc lối giữa đại ngàn
Tràn ngập muôn hoa, lan là lan…
Nhè nhẹ, lâng lâng, phơi phới lạ
Gió thoảng, mây ngàn, mang mênh mang…

Một thoáng mông lung, trí mơ màng
Tựa thuở hồng hoang, cõi địa đàng
Tiên nữ giáng trần, xinh xinh quá
Ngây ngất muôn loài, dạ xốn xang…

Ôi! đẹp làm sao hoa Trúc Lan
Bóng dáng, duyên quê thật dịu dàng
Xao xuyến lòng ai, chiều viễn xứ
Muốn nói, ồ không, khóm Trúc Lan!...

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt nam)

Bạch Thủy Tiên hay Thủy tiên trắng
(Dendrobium farmeri)


Nhà nàng có chậu Bạch Thủy Tiên
Nhụy vàng hoa trắng, gió chao nghiêng
Sang chơi, hoa nở, lòng ngây dại
Tình nàng, hoa đẹp, mộng lắm duyên…

Ta gọi tên nàng: Bạch Thủy Tiên
Nàng cười bẽn lẽn, nét hồn nhiên
Chao ôi ! xinh quá, nên thơ quá
Nhè nhẹ xuân về, thật dịu êm…

Có bận, tương tư thức trắng đêm
Thương nàng, ta nhớ Bạch Thủy Tiên
Môi cười, mắt biếc, kiều diễm lệ
"Đày đọa hồn ta giữa xứ phiền"…

Ta đã thầm yêu cô láng giềng
Xa, gần, nhắn gửi Bạch Thủy Tiên
Muốn ngõ cùng ai nhưng ngọng nghịu
Lặng lẽ ấp ôm, một nỗi niềm…

Một ngày kia, trời đất đảo điên
Nhận được tin nàng đã trao duyên
Người đi lấy chồng nơi xứ lạ
Bỏ lại ta và Bạch Thủy Tiên…

Chiều nay, bên chậu Bạch Thủy Tiên
Nhụy vàng hoa trắng, gió chao nghiêng
Lặng nhìn hoa nở, vương hoài niệm
Thầm gọi tên nàng: Bạch Thủy Tiên…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)

Đêm lạnh và Lan*
Do you know it is very cold tonight?
For a single man, it is one hundred times
My darling, I love you a lot
For my heart, you are a little fire…
(A cold night and Orchid- HCT)

Em biết không, đêm nay trời rất lạnh?
Với kẻ độc thân, trời lạnh gấp trăm lần(!)
Trong căn nhà hoang sơ, cô quạnh
Em là ngọn lửa hồng cho trái tim anh

Em không nói, âm thầm bên cửa sổ
Tỏa hương hoa, phả ngập hồn anh
Nhẹ nhàng bàn tay, thon thon ngón nhỏ
Sưởi ấm tình anh, ru giấc mộng lành...

...Trời đã sáng, ánh mặt trời le lói
Đêm qua rồi, ngày mới bắt đầu
Như có tiếng ai cười, réo gọi
Đời có em, bớt trơ trọi đêm thâu...

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)

* Bạn không nên treo nhiều hoa lan trong phòng ngủ vào ban đêm, vì cây có sự hấp thu khí O2 trong quá trình hô hấp. Tuy nhiên, với gian nhà thoáng trống, mênh mông lạnh... mà treo một chậu lan bên cửa sổ thì vấn đề trên không đáng kể, đôi khi Lan còn tỏa hơi ấm ru ta giấc mộng lành....


NHỊP CẦU GIAO CẢM
(Bài thơ cuối)

Bấm vào đây để nghe Chị Nguyệt Hạnh ngâm thơ

*Kính tặng bác Đáng, anh Xương, chị Nguyệt đã bắt nhịp cầu giao cảm để mọi người cùng san sẽ tình yêu hoa lan nước Việt.

Mây ở bên trời, Lan ở đây
Hương lan dìu dịu, áng mây bay
Cảm ơn ai bắt cầu, nối nhịp
Lan nở bên này, đến với Mây…

Vui, buồn lẫn lộn, đời thi sĩ
Mượn cánh hoa lan, để giải bày
Mênh mang trời đất, tình thơ thẩn
Gửi hồn cho gió thoảng, mây bay…

Gió thổi hiu hiu, đời cô quạnh
Buồn vương khóe mắt, cõi xa xăm
Đêm lạnh tàn canh, tìm hơi ấm
Một nhóm than hồng, đợi nắng mai…

Mây ở bên trời, Lan rừng sâu
Người nơi giang vĩ, kẻ giang đầu
Cảm ơn ai bắt cầu, nối nhịp
Lan nở rồi tàn, Mây bay bay…

Hàn Châu Tín
(Ẩn Lan)

HÀI VÀNG NÂU (hài Hê-Len)
(Paphiopedilum helenae)


Thơ và kí họa, vốn thân quen
Đơn giản hai màu, trắng với đen
Một hôm, ngắm nhìn lan hài nở
Lắng đọng sắc màu trong mênh mang...

Mượn bút nàng Ly Tao, vẽ lan
Trời xanh, gió mát, mây thênh thang
Lan làm người mẫu, ta chấp bút
Họa, thơ gặp gỡ giữa vô vàn...

Phối hợp hài hòa giữa các gam
Môi hoa hình túi màu nâu cam
Đài hoa vàng sáng, viền trăng trắng
Cánh hoa nâu vàng, điểm sọc nâu...

Không rực rỡ, nhưng thật lắng sâu
Chắt lọc tình quê, sắc với màu
Thạch lan hay là hoa trên đá
Lan gợi trong ta, một nỗi niềm...

Nặng nợ nhân gian, cảm thiên nhiên
Triết lý giản đơn, không huyên thuyên
Màu nâu, màu đất, màu muôn thuở
Người Việt da vàng, đẹp tự nhiên...

Tình yêu muôn màu sắc, biến thiên
Muôn hình, muôn vẽ, nợ với duyên
Rực rỡ, kiêu sa, tình nông cạn
Đẹp lắng sâu, hạnh phúc lâu bền...

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)

GIÁNG HƯƠNG HỒNG NGỌC
(Aerides multiflora)


Chùm hoa thòng, đong đưa như chuỗi ngọc
Cánh hoa hồng, điểm tím, đỏ, lung linh
Hình ảnh đầu tiên trong ánh bình minh
Hương thoáng lướt qua hồn, thư thái lạ...

Ta như lạc giữa núi rừng hoang dã
Chim trên cành ngơ ngác, “ mộng giai nhân”
Chú khỉ ngẩn ngơ, lòng dạ bâng khoâng
Ngập ngừng bước chân nai, xào xạc lá...
Có phải vì hương sắc hoa tuyệt quá?

Hoa nở vào đầu thu, cuối hạ
Trời đất giao mùa, vạn vật đổi thay
Hoa muốn nở, phải đúng tháng, đúng ngày
Trong chờ đợi, mới hiểu dòng năm tháng...

Đã qua rồi, cái thời du lãng
Đường gập ghềnh, ngập ngừng bước, đinh ninh
Về bên lan, ta tìm lại chính mình
Có gì đó, đáng yêu, đầy thi vị...

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)

TÌNH YÊU HOA LAN

Tình cảm của con người là kết quả hoạt động của các tế bào thần kinh thông qua các phản ứng sinh hóa, cơ chế sinh lý thần kinh… Khi ta yêu, hàm lượng Protein trong máu mất tới 40% - nguyên liệu cần thiết để giúp cho Serotonin bảo đảm thông tin giữa các tế bào thần kinh. Serotonin là yếu tố quan trọng nhất để bất kỳ cơ cấu nào trong đại não hoạt động, bao gồm bộ phận chịu trách nhiệm về giấc ngủ, cảm giác hay xử thế tình cảm. Nếu hàm lượng protein trong máu sụt giảm sẽ làm Serotonin không đảm bảo trao đổi thông tin trong các tế bào thần kinh, dẫn đến tình trạng rối loạn hoạt động, trạng thái thái tình cảm mất thăng bằng, kết quả là chúng ta bị mất ăn, mất ngủ, thẩn thơ, ngớ ngẩn… Khi ta yêu lan cũng lâm vào tình trạng như thế. Trường hợp trầm trọng, có thể dẫn đến mắc bệnh tâm thần… Nhưng từ xưa đến giờ, chưa thấy ai yêu lan lan đến nỗi bị bệnh tâm thần cả, vì yêu lan chỉ có thể bị đam mê, si tình chớ không có trường hợp bị thất tình (thiều Serotonin trầm trọng). Nhưng hãy cảnh giác, đừng để lâm vào tình trạng "yêu lan như điên, như dại"…
Chúng ta đang bình thường, chợt nhìn thấy một khuôn mặt xinh đẹp hay một giò lan đang nở khoe hương sắc quá tuyệt vời, bỗng dưng ta bị bối rối, ngớ ngẩn… Vì sao vậy? Theo nhà khoa học Nga G.Simkin, tình yêu có thuộc tính gen thuần túy, có luồng điện sinh học vô hình nào đó được truyền từ bộ gen này sang bộ gen khác và nếu chúng tương ứng nhau thi protein bắt đầu đi ra khỏi máu, serotonin không đảm bảo trao đổi thông tin, Tâm trạng bị mất thăng bằng dẩn đến sự cố: ngớ ngẩn, trí bâng quơ, tâm thì ngơ ngáo…

Khi yêu, protein trong máu ta sụt giảm
Serotonin không đảm bảo trao đổi thông tin
Rối loạn, bất thường hoạt động hệ thần kinh
Mất ăn, mất ngủ, thẩn thơ, ngớ ngẩn...

Tình yêu ta dành cho lan cũng thế(!)
Chẳng lẽ nào, cùng cơ chế thần kinh
Sống bên lan, mà cứ ngỡ nhân tình
Cũng có lúc, ta là tên nô lệ...

Ta yêu lan, bằng tấm tình chân thật
Đam mê thôi, chưa đến nỗi thất tình
Lan hiến dâng ta, hương sắc đời mình
Hạnh phúc dịu êm, nhẹ nhàng, ngây ngất...

Nhưng tại sao lan làm ta mê hoặc?
Có phải vì sự đa dạng, diệu kỳ
Những hạt lan cực nhỏ li ti
Hay muôn màu sắc tuyệt vời, quyến rũ?

Sự đam mê, có từ lâu trong lịch sử
Từ Hy Lạp orkhis, đặt tên cây(1)
Khéo tưởng tượng, mhưng cũng thật là hay
Đẹp kín đáo và "dễ thương" rất mực(!)

Caremon xếp lan vào họ có chứa Asparagus(2)
Theo nhà vật lý Nicholas culpeper:
Rễ hoa lan tự do, nhựa sống tràn trề
Hoạt động dưới quyền năng nữ thần Venus
Có phép mầu, lôi cuốn sự đam mê…

Về phương diện di truyền-biến dị
Tình yêu có thuộc tính gen thuần túy
Sự tương ứng gen người với gen lan
Tạo luồng sinh học vô hình, truyền giao cảm…

Nếu yêu lan, do gen tác động với ngoại cảnh
Phenotype = Genotype + Environment
Khi lỡ yêu rồi, khó dứt bỏ, đổi thay
Theo thời gian, tình yêu không biến dị(!)

Tình yêu hoa lan, có nhiều kỳ bí
Ta thử tìm nguyên lý để kiểm tra
Và nếu cần, ta xét nghiệm máu, DNA…
Để minh chứng, ta phải lòng lan... nên ngớ ngẩn(!)…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt nam)
(1) Từ Hy Lạp orkhis có nghĩa là tinh hoàn (testis) của người đàn ông, được dùng để đặt tên cho cây lan, liên tưởng hoa lan với sự đam mê…
(2) Họ thực vật Asparagales, Asparagus một loại thuốc tráng dương đã được công nhận.


HÀI VIỆT(*)
(Paphiopedilum vietnamense)


Đêm qua nằm mộng thấy cô tiên
Bé bỏng, ngây thơ, nét dịu hiền
Vẽ đẹp thiên thần, hơi hoang dại
Nhoẻn cười như thể rất thân quen…

Thon thon, nho nhỏ gót chân sen
Mang đôi hài hồng, đan sợi len
Tung tăng đùa giỡn cùng ong, bướm
Rung động tim ta, dạ xuyến xao...

Chân nai, ta nhịp bước theo sau
Cẳng thấp, chân cao,... té bổ nhào...
Giật mình thức giấc, thì ra...mộng
Mơ màng, còn vương vấn, vấn vương...

Mở cửa, khoan thai bước ra vườn
Bình minh lấp lánh, lá đọng sương
Bên cạnh góc bàn ngồi sáng tác
Lan hài mới nở, thật dễ thương...

Không phô trương, nhưng đẹp lạ thường
Môi hoa hồng tía, cánh hoa hường
Đời gọi tên em, lan Hài Việt
Ôm ấp tình quê, tha thiết tha...

Một thoáng nghĩ suy ở trong ta
Mối tình sâu lắng, người với hoa
Phải chăng hoa nở, nên báo mộng (!)
Em là tiên nữ của đêm qua...
Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt nam)
* Còn gọi là hài lá bóng

HÀI HỒNG
(Paphiopedilum delennatii)


Ta thương quá loài lan hài bé nhỏ
Hồng đơn sơ, dìu dịu, nét hiền hòa
Giữa muôn loài không rực rỡ kiêu sa
Mà lắng sâu, chứa chan tình quê mẹ…

Lòng man mác, hương hoa thơm nhè nhẹ
Gió bâng khuâng, chầm chậm áng mây trôi
Ta mơ màng trong khoan khoái, chơi vơi
Hạnh phúc mênh mang, yêu đời quá đỗi...

Đã bao phen, đời hoa trôi nổi
Xứ lạ, quê người vẫn đẹp sắc hương
Xao xuyến trong lòng lữ khách tha phương
Mắt ai buồn không trong chiều đỏ quạnh...

Giông tố qua đi, trời quang mây tạnh
trả lại trong xanh, yên ả giấc mơ hồng
Cảm xúc dịu êm, hoa nở trong lòng
Trang giấy mõng, viết đôi dòng giao cảm...

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa-Việt Nam)

HÀI HƯƠNG LAN
(Paphiopedilum emersonii)


Tên gọi nhân gian: hài Hương Lan
Cánh hoa màu trắng dạng hình xoan
Môi hoa trắng ửng nâu, tím nhạt
Lá chắn vàng tươi, vệt tím nâu…

Không biết yêu lan, tự lúc nào
Ngắm hoa, trong dạ thấy nao nao
Mỗi lần lan nở, ta mơ mộng
Thiên thai về giữa xứ chiêm bao...

Hương lan nhè nhẹ, quá ngọt ngào
Đất mẹ, tình quê đẹp xiết bao
Thạch lan sống bám trên vách núi
Mà hiến dâng hương sắc tuyệt vời...

Dừng bước lãng du, cuộc rong chơi
Ta, lan kết bạn giữa chơi vơi
Tình yêu thêu dệt thơ và nhạc
Bên đóa hoa xinh, ngây ngất đời...

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa-Việt Nam)

LAN GIÁNG HƯƠNG(1)
(Aerides falcata)


Chùm Giáng hương đong đưa trong gió
Rễ nghênh ngang, nhựa sống tràn trề
Có phải bàn tay nữ thần Venus (2)
Âu yếm, vỗ về... nguồn cội đam mê...

Có những lúc, ta thấy đời mệt mõi
Bon chen, tất bật, cuộc mưu sinh
Ta thèm khát một khoảng trời êm ả
Không gió giông, bão tố, muộn phiền...

Ta tìm về thiên nhiên hoang dã
Trong lắng sâu, hơi thở của núi rừng
Cảm giác bình yên, tâm hồn thư thả
Tựa vào lan, ta ngủ giấc no tròn...

Hương lan đưa lời ru dịu ngọt
Nghe rập trờn trên mí mắt mơ màng
Êm ái, nhẹ nhàng, ta thiêm thiếp
Lan dìu ta vào mộng đẹp mênh mang...

Dáng thanh, sắc nhã, hương đại ngàn
Đời gọi tên hoa, lan Giáng hương
Một đóa hoa đời, thơm muôn thủơ
Mùa qua rồi, lòng với dạ vấn vương...

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa-Việt Nam)
(1) Có người gọi là Giáng hương quế
(2) Theo nhà vật lý người Anh thế kỷ 17, Nicholas Culpeper: Rễ hoa phong lan được tự do định đoạt sử dụng, chúng nóng bỏng và tràn trề nhựa sống trong hoạt động dưới quyền năng của nữ thần Venus, kích thích sự đam mê...


TÌNH CA HOA LAN
* Có một Chiến Binh, trên đường đời gục ngã. Bỏ nhà đi ngông. Một hôm lang thang trong rừng, tình cờ gặp Hoa Lan đang nở, khoe hương sắc. Lan đã dìu anh ta đứng dậy, trở về làm lại cuộc đời. và đi tìm kho báu. Đó là những bí ẩn của trần gian… Từ đây bên đời, anh ta đã có Lan…

Ta lang thang trên đời
Như con thú đi hoang
Không một ai ngó ngàng
Ta như cây trơ vơ
Giữa cánh đồng hoang sơ
Sau đêm giông điêu tàn
Đời bon chen, giựt giành
Lợi danh và chức quyền
Ta lặng lẽ đi tìm
Nơi cô liêu, hoang đàng...

Một hôm kia giữa rừng
Gặp Lan ta sững sờ
Ôi! vẽ đẹp tuyệt vời
Hương hoa lan nồng nàn
Như vuốt ve, vỗ về
Xua tan bao muộn phiền
Ta thiếp đi bên Lan
Mơ màng... chốn Thiên đàng...
Chừng tỉnh dậy, ngỡ ngàng
Tưởng rằng mình sống lại
Sau một giấc... thật dài
Tinh thần ta sảng khoái
Loài kỳ hoa dị thảo
Như có phép nhiệm mầu
Quét sạch mọi ủ sầu
Hồn nhẹ nhàng, lâng lâng
Quên đi đời... chán đời...
Lan nhìn ta mỉm cười!

Ta và Lan kết bạn
Lan dìu ta trở về
Dựng lại gian nhà cỏ
Bấy lâu nay bỏ phế
Một vườn lan nho nhỏ
Ôi! Hạnh phúc tràn trề...
Giã từ một kiếp hoang
Lang thang ta tìm về
Bình an và thơ mộng
Bên đời ta có Lan...

Hoàng hôn, mây ửng hồng
Tiếng ai cười thơ ngây
Tình thơ lên tiếng gọi
Mộng lành dang cánh bay...
Trời cao và đất rộng
Mênh mông và mênh mông
Thênh thang và thênh thang
Bên đời ta có Lan…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)

Thơ - Hoa Lan Việt

Thơ tôi viết, mang tên hoa lan Việt
Hồn thơ đượm trong những cánh hoa lan
Tấm chân tình của một kẻ yêu lan
Không hoài công, cũng không hề rao bán

Tôi muốn gửi đến bốn phương bè bạn
Thông điệp tình yêu qua cánh hoa lan
Hoa lan rừng của quê hương Việt Nam
Muôn màu sắc và hương thơm thuần khiết...

Ngọc Điểm, Long Tu, Giáng Hương, Kim Điệp
Bạch Vĩ Hồ, Giả Hạc, Nhất Điểm Hồng
Bầu Rượu Xuân, Hoàng Phi hạc, Hàm Long
Hải Yến, Bạch Câu, Hỏa Hoàng, Ý Thảo

Bầu Rượu Tím, Quế Lan Hương, Vẩy Cá
Báo Hỉ, Bò Cạp Tía, Bạch Hỏa Hoàng
Thủy Tiên các loại: trắng, tím, cam, vàng
Bầu Rượu Nếp Ba, Đơn Cam, Hạc Vĩ

Mỹ Dung Dạ Hương, Tuyết Ngọc, Phượng Vĩ
Huyết Nhung, Tím Huế, Phi điệp, Lụa Vàng
Thái Bình, Hồng Phi Hạc, Nhất Điểm Hoàng
Thanh Hạc, Dẽ Quạt, Hồng Dâu, Cẩm Báo

Hoàng Thảo Dẹt, Thạch Hoa, Đại Ý Thảo
Hoàng Thảo U Lồi, Uyên Ương, Mộc Lan
Tiểu Hồ Điệp, Cau Diệp Ngà, Lọng Lan
Ngãi Bưởi, Thanh Đạm Xanh, Hoàng Yến

Hạc Đỉnh, Hồng Lan, Hoàng Lan, Đoản Kiếm
Thanh Ngọc, Thanh Lan, Tử Cán, Bạc Lan
Kim Hài, Thiết Hài, Hài Hồng, Hài Vân...
Còn nhiều loài mà tôi không kể xiết...

Thơ không hay, âm sắc hơi dị biệt
Lập trình, sắp xếp con chữ thành thơ
Tình vu vơ, đầy mộng tưởng, vẩn vơ
Cứ quẩn quanh, sáng, trưa, chiều; ngớ ngẩn!

Không ai mua; Thơ, lan tôi không bán
Phiên chợ đời, lời lỗ, thật mênh mông
Xin biếu tặng cho ai có tấm lòng
Yêu hoa lan rừng tự nhiên nước Việt...
----------------------------------
Hãy ghé thăm vườn: Hoa Lan Văn Học!

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)

LAN BÁO HỈ
(Dendrobium secundum)


Báo Hỉ nở, mùa xuân đang tới
Hoa nhỏ, mọc chùm trông thật vui
Cánh hoa hồng, môi cam rực rỡ
Như cô gái tuổi xuân thì hớn hở…

Cô em ơi, xuân này em mấy tuổi?
Mà má em hồng, môi thắm, xinh tươi
Hơi thở xuân nồng nàn, mát rượi
Trong ánh triều dương, rạng rỡ nụ cười…

Anh biết không? Hoa không có tuổi
Mãi mãi mùa xuân của đất trời…
Lòng ta hôm nay, quá đỗi yêu đời
Như chớm nở một tình yêu nho nhỏ…

Ta muốn làm làn gió
Thoảng nhẹ hôn lên bờ môi bé nhỏ
Ai thẹn thùng, phảng phất nét ngây thơ
Cả đất trời xuân, say ước mơ…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)

HOÀNG PHI HẠC(*)
(Dendrobium signatum)


Cánh hạc bay bay trong chiều gió nhẹ
Mênh mông mây trời, say ý thơ
Hoa khiến lòng ta thoáng ngẩn ngơ
Trong lắng sâu, hương thơm nghe dịu vợi…(*)

Ta là kẻ có mái đầu kiêu ngạo
Tự cho mình là sinh bất trùng thời
Trời đất thênh thang, thỏa dạ rong chơi
Phú quí, công danh như trò huyền ảo…

Đứng trước em, ta như người ngoan đạo
Ngỡ ngàng, bối rối, bâng khuâng
Rồi say sưa, khoan khoái, lâng lâng
Trí bâng quơ, tâm thì ngơ ngáo…

Em là ai? Thiên Thần hay Thánh Mẫu?
Trong thoáng chốc, em làm ta thay đổi
Kẻ hiên ngang, phiêu lãng, bất cần đời
Bỗng dịu dàng, ý nhị, thật là "ngoan"…

Ta sẵn sàng dâng em bài thơ bất tận
Mà ta cho là hay nhất cõi trần
Kiếp hải hồ, mõi gối, chùng chân
Em đưa ta về trong bình an, thơ mộng…

Em là ai? hỡi đóa hoa vàng mới nở
Đẹp huy hoàng, vương giã, cao sang
Ồ, có phải em là nàng công chúa nhỏ?
Được Trời giao thuần phục kẻ ngang tàng

Kể từ nay, ta dừng bước lang thang
Sẽ cùng em, xây "Vườn Lan Hồng Mộng"…
Một thoáng đời người…
Thơ… thẩn… thơ…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)
(*) Tên lan Hoàng Phi Hạc hiện có nhiều tranh cãi, Cây Dendrobium friederiksianum cũng được gọi là Hoàng Phi Hạc.
(*) hoa có mùi thơm dịu nhưng phải kề mũi, hít thật sâu mới cảm nhận được.


LONG TU
(Dendrobium primulinum)


Mùa xuân đến, Long Tu nở rộ
Hoa hường, tim tím, tím chiều hoang
Thế buông xuôi như dòng thác đỗ
Môi trắng, gốc môi đốm tím, vàng…

Phong trần, rong đuổi, đời phiêu lãng
Một thoáng dừng chân, sực ngỡ ngàng
Hoa đẹp và lòng người lãng mạn
Giao hợp thành thơ, mang mênh mang…

Lòng mở rộng đón cơn gió thoảng
Man mác, tình xuân chan chứa chan
Mơ màng, "bên ta là thác đỗ"
Say hoa, ta ngỡ cũng hóa… Rồng…(*)

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)
(*) Long Tu: Râu Rồng

THỦY TIÊN TÍM
(Dendrobium amabile)


Màu hoa lan tím, lan Thủy Tiên
Nhuộm màu hoàng hôn, hoài niệm buồn
Màu của tình đầu, vương kỷ niệm
Cay đắng, ngọt ngào, lẫn dịu êm…

Hoa gợi trong ta, một bóng hình
Hồn nhiên, tình nhỏ gót chân sen
Đẹp tựa bình minh, hồng ước hẹn
Nào ngờ tan vỡ, tím… biệt ly…

Chao ôi! Gặp gỡ để làm chi
Hoa nở rồi tàn, người bỏ ta đi
Âm thầm gởi tặng nơi kẻ sĩ
Một vết thương lòng, tím… tình si…

Tội nghiệp con tim, cứ nhói đau
Nghe như rạn nứt, rỉ máu đào
Sầu giăng khóe mắt, màu hoa tím
Tím cả hồn ta, mọi nghĩ suy…

Ngày tháng dần trôi trên ngón tay
Người xưa biền biệt tận phương nào
Chiều nay, nhìn cánh hoa lan nở
Buồn thương vời vợi, tím trời mây…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)

LAN BÒ CẠP
(Arachnis annamensis)


Ta đang đứng, giữa vườn lan Bò Cạp
Trưa mùa hè, vườn vắng, gió mênh mang
Hoa đẹp quá, nhưng tên nghe" kêu" quá
Sắc màu hoa, pha trộn, khảm nâu vàng
Hai cánh đài cong như càng Bò Cạp…

Hồn ngan ngát, tràn ngập sắc hương lan
Chân nhẹ đưa hồn, thoát khỏi xác thân
Rời trần thế, bay vào trong vũ trụ…

Ta đáp xuống một hành tinh xa lạ
Thế giới nào đây, toàn những mỹ nhân?
Đẹp hoang sơ, kiều diễm, thiên thần
Khoác những bộ cánh rằn ri, như… Nhện(1)

Một nàng hỏi: "Người từ nơi đâu đến?
Có biết đây là Vương quốc các nữ thần
Chúng em đều là Mỹ Nữ, Cung Tần
Hóa thân từ loài hoa lan Bò Cạp"…

Ta ngơ ngác, chốn này ta bị lạc
Họ đưa ta về cung của Nữ Vương
Sắc màu lung linh trong ánh Nghê Thường
Tiếng nhạc rập rờn, muôn điệu múa…

Hơi thở ngộp, nhịp tim rối loạn
Huyết áp hơi tăng, thần kinh lâng lâng
Hệ cơ, xương, da cũng thấy rần rần
Như ảnh hưởng bởi từ trường siêu năng lực…

Cô bé Nữ Vương, dễ thương rất mực
Như Điêu Thuyền, Tây Thi của thời nào
Mà chiêm bao, ta nằm mộng, ước ao
Ối Sắc đẹp nghiêng thành, đỗ nước…

Nữ Vương bảo: "Các em dâng trà nước
Mời siêu nhân, thượng khách tự cõi trần"
(Có lầm không? Ta là một siêu nhân?
"Là ngườ đầu tiên, đến thăm vương quốc"

Ta bối rối, vội đáp lời Nữ Chúa
"Chốn trần gian, ta không phải siêu nhân
Mà chỉ là một kẻ thường dân
Yêu hoa, cỏ, say thiên nhiên hoang dã"…

"Không biết đấy thôi, não người rất lạ
Đặc biệt là trí tưởng tượng siêu nhiên
Về thế giới tâm linh trong cõi vô biên
Người đến đây, bằng liên trường tâm thức…"(2)

Ta chẳng hiểu, nguyên lý gì ngộ quá
Nâng chén lên môi, ta hốp ngụm trà
Ôi! Rất tuyệt, một loại trà hảo hạng
Không phải hương Lài, có lẽ ướp hương Lan…

Trong không gian, hương hoa thoang thoảng
Một mùi thơm huyền bí, diệu kỳ
Như mùi thơm thân thể Vương Quý Phi
Ta ngây ngất, hồn chiêu diêu cực lạc…

Bỗng nhói đau, như bị ai chích, ngắc(3)
Ta giật mình, …rơi tự do về trái đất
Ôm theo nỗi niềm vương vấn, vấn vương
Hồn nhập xác nhờ lực… trọng trường
Ta đang đứng, giữa vườn lan Bò Cạp…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)
(1) Lan Bò Cạp còn gọi là Lan Nhện
(2) Siêu nhân ở đây ý nói siêu tưởng tượng
(3) Có lẽ bị Bò Cạp chích


HỎA HOÀNG
(Ascocentrum miniatum)


Giữa vườn, em nở quá xinh tươi
Vàng cam, rạng rỡ tiếng ai cười
Phiền muộn rã tan thành mây khói
Nhìn lan, lòng bỗng thấy yêu đời…

Chim muông ríu rít hót trên cành
Cây lá ồn ào, gió lanh chanh
Reo vui, mừng bé Hỏa Hoàng nở
Giấy, bút tung tăng, rộn ý thơ…

Hồn nhiên trong nhịp bước chân chim
Hoa như nhảy múa ở trong tim
Kẻ sĩ hôm nay, vui, vui quá
Huýt sáo vang lừng, hát với ca…

Trời thấy ta vui, Người mỉm cười:
"Trong hắn, như là đứa trẻ thơ
Nghịch cảnh, túng nghèo, không lo lắng
Hạnh phúc bên đời, lan với lan…"

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)

HẢI YẾN
(Rhynchostylis coelestis)


Trần gian gọi tên em: Hải Yến
Đẹp thanh lịch, bình dị, tự nhiên
Cánh hoa trắng, chốp cánh màu lam ngọc
Môi xanh hoa cà, trông thật là duyên…

Mùi hương hoa huyền bí, đầy quyến rũ
Ru hồn người vào cõi thần tiên
Em có phải Vương Quý Phi trong lịch sử?
Mộng giai nhân: nước đỗ, thành nghiêng…

Ta không phải là vua, mà là lãng tử
Thích phiêu bồng, yêu mến thiên nhiên
Say đắm hoa lan, lãng quên thế sự
Thú tiêu dao, mộng đẹp triền miên…

Em cho ta mượn sắc hương thanh nhã
Ta sẽ gửi thông điệp tới muôn loài:
"Không gì đẹp bằng tự nhiên, hoang dã"
Và ký tên mình bằng hương sắc hoa lan…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)

LAN Ý THẢO
(Dendrobium gratiossissmum)


Loài thảo mộc, tên gọi muôn ý lạ
Thân rũ thòng, hoa mọc dọc theo thân
Hoa trắng hường, bớt vàng điểm nhụy
Rất dịu dàng nhưng cũng thật mong manh…

Không rực rỡ, kiêu sa, đài các
Đẹp hoang sơ, ý nhị, ngây thơ
Gió thoảng nhẹ, mây trôi nâng gót ngọc
Cùng thiên thần, ta hạnh phúc rong chơi…

Trần thế hôm nay, sao mà là lạ
Hoa với người như có sự giao thoa
Huyền bí, sâu sa, phép màu mầu mhiệm
Như tranh vẽ của Platon trong ý niệm*

Ôi, đẹp quá! hỡi loài lan Ý Thảo
Bắt người ta nghiêng bút, thảo ý thơ
Thơ với thẩn, mơ mòng và mộng ảo
Ta với em, duyên nợ tự kiếp nào…

Đất với trời, không còn biên giới nữa
Hoa với người, cùng một nghĩa vu vơ…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)
* Đẹp như tranh vẽ trong thế giới ý niệm của Platon

GIẢ HẠC
(Dendrobium anosmum)


Áo em màu tím hoa cà
Thướt tha trong gió, đậm đà duyên quê
Suối hoa hay mái tóc thề
Hương đưa thoang thoảng, mộng về chiêm bao
Tuyệt vời trong thú tiêu dao
Hồn thơ dìu dịu, ngạt ngào tơ vương
Phong trần dầu dãi gió sương
Đươm hoa, dâng hiến sắc hương cho đời
Hoa như cánh hạc lẽ loi
Như ta cô quạnh bên đời đảo điên
Cùng hoa, kết bạn thuyền duyên
Bên em, sầu muộn, ưu phiền bay xa
"Trăm năm trong cõi người ta"*
Người say, hoa đẹp ắt là hợp nhau
Chiều nay, lòng thấy nao nao
Say sưa Giả Hạc, chiêm bao mộng về…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)
* Truyện Kiều - Nguyễn Du

TUYẾT NGỌC
(Coelogyne mooreana)


Một lần nọ nằm mơ, ta thấy
Ta thấy ta, nhưng hơi là lạ
Không hiểu sao, bị lạc giữa rừng hoang
Quần áo lắm lem bụi đường, tơi tả

Ta nằm bên một dòng suối nhỏ
Duỗi thẳng chân tay, trãi dài trên cỏ
Mắt lim dim, hồn lìm lịm miên man
Trời rộng mở giữa rừng hoang vắng lặng…

Tiếng nước chảy rì rào như ru hát
Gió thoảng nhẹ như bàn tay ai quạt
Trong mơ màng, ta thấy một nàng tiên
Khoác đôi cánh mỏng, trắng ngần, thanh thoát…

Ôi, vẽ đẹp lần đầu ta nhìn thấy
Khuôn mặt ngây thơ, thiên thần, hoang dại
Tòa thiên nhiên trong làn áo chập chờn
Đôi mắt biếc, mỉm cười như mơn trớn…

Nàng ngồi xuống dịu dàng, âu yếm
Hương hoa cỏ, tỏa từ trường mầu nhiệm
Bàn tay thon, từng ngón nhỏ nõn nà
Nhẹ nhàng vuốt mái tóc bồng bối rối
Mà có lẽ đã lâu, ta chưa gội…

Hơi nước mát, hay lòng ta man mát
Hơi thở ngộp, đất trời như ngột ngạt
Trên đôi môi, có gì đó rập rờn
Hơi thở thơm tho, nồng nàn, dịu ngọt…

Ôi, ngây ngất, hồn ta đang ngây ngất
Ta đang mơ hay trần gian ảo giác?
Cõi thần tiên hay ở thế giới nào?
Không biết nữa, ta chìm trong mê sảng…

Trước mắt ta bỗng mờ mờ, ảo ảo
Bóng nàng tiên như chập chờn, ẩn hiện
Rồi mất đi như có phép tàng hình
Trong không gian, giữa bốn bề yên tỉnh …

Ta hét to như vừa bị ai đánh cắp
Và choàng dậy trong cơn hốt hoảng
Bỗng giật mình thức giấc, bàng hoàng
Cảnh vật xung quanh vẫn còn ảo ảnh…

Khu rừng hoang, bỗng nhiên biến mất
Dòng suối nhỏ nên thơ cũng vậy
Ta thấy mình đang nằm giữa vườn lan
Cạnh hồ cá, cũng có hơi nước mát…

Trước mặt ta là giò lan Tuyết Ngọc
Phô cánh trắng như vừa mới nở
Gió đong đưa trong ánh mắt mơ màng
Chẳng lẽ em là nàng tiên cánh trắng?

Ta sực tỉnh, thì ra mình nằm mộng
Thật ngớ ngẩn, nhưng là mộng đẹp
Cho dù là tiềm thức hay hư không
Ta vẫn thấy, cõi đời này thật đẹp…

Ta âu yếm nhìn giò lan Tuyết Ngọc
Mà ngày nao, ta mang về từ người dân tộc
Em đã cho ta một giấc mơ dài
Chao ôi, thương quá loài lan dại…

Tuyết Ngọc ơi,
Em chính là nàng tiên cánh trắng!

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)

NGỌC ĐIỂM
(Rhynchostylis gigantea)


Cánh én nghiêng chao trên vòm trời xanh thẵm
Những tia nắng hanh vàng nhảy múa lung linh
Hoa cỏ rộn ràng khoe sắc thắm
Trần thế tưng bừng đón xuân sang…

Hồn kẻ sĩ hôm nay, trông phơi phới
Có vì vui mà chúm chím cười
Bên những cánh lan rừng vừa mới nở
Ngan ngát thơm, ngào ngạt khắp đất trời…

Ôi, tuyệt quá! Hoa phong lan Ngọc Điểm
Chùm hoa xinh, như chuỗi ngọc hiện hình
Hoa cánh trắng, điểm những chấm màu tim tím
Mùi hương hoa, ngây ngất đến tuyệt vời…

Có người bảo, lan quốc hồn nước Việt
Hoa với người đã từ lâu thân thiết
Mọc trên cành me, nhánh vú sữa bên hè
Và trên cả những cây xanh đường phố
Rất gũi gần, nên còn gọi Lan Me(*)

Cứ mỗi độ xuân về, tết đến
Cùng Mai, Đào rộ nở hân hoan
Mang đến tin vui, tốt lành, may mắn
Một mùa xuân Thịnh Vượng An Khang!

Đêm giao thừa, bên bàn thờ hương quả
Con cháu muôn nơi tụ họp, sum vầy
Lung linh ánh ngời, hương hoa lan tỏa
Nồng ấm tình người, Chúa Xuân cũng vui lây…

Kẻ sĩ nghĩ gì mà ngơ ngẩn lạ?
Đang say thơ hay say sắc hương hoa?
Làn gió xuân thoảng qua, nghe mát rượi
Ôi! Miên man, khoan khoái, chơi vơi…

Huơng nhẹ đưa như vuốt ve, mơn trớn
Hơi thở mùa xuân dịu ngọt, nồng nàn
Đất trời rộng mở, một mùa xuân bất tận
Một mùa xuân nho nhỏ ở trong lòng…

Văng vẳng bên tai, tiếng ai ca hát:
"Ở đây, không có hoa mai, không có hoa đào
Chỉ có lan rừng vui cùng mùa xuân"…

Hạnh phúc mỉm cười
Hoa với người rạo rực… Nghinh Xuân(*)

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)
(*) Lan Ngọc Điểm còn có tên gọi là Lan Me hay Nghinh Xuân.
(*) Nghinh Xuân có nghĩa là đón xuân


BẦU RƯỢU NẾP BA
(Calanthe triplicata)


Mới đó đã hơn năm rồi nhỉ
Kể từ khi ta đến cái chốn này
Ngày hai bận đi về lủi thủi
Xa lánh mọi người, vui với cỏ cây…

Căn nhà nhỏ đơn sơ, tỉnh lặng
Xung quanh ta chỉ có lan rừng
Mọc trên cây, dưới đất, treo lủng lẳng
Đủ loại lan, lớn nhỏ, hùm bà lằn…

Một hôm nọ, lòng ta xúc động
Khi lặng nhìn, lan Bầu Rượu nở hoa
Chùm hoa trông như Vương miện Phật Bà
Hoa cánh trắng nõn nà, ngà ngọc…

Như cô gái bên bầu rượu trắng
Âu yếm gọi mời, mắt biếc duyên đưa
Đã từ lâu ta không được say sưa
Nay ngây ngất một phen cho đã…
Mượn Bầu Rượu để giải sầu vạn tỏa…

…Say lúy túy, vơi đầy cạn chén
Rượu mềm môi, ta cât tiếng cười:
Rượu đế pha với lệ người
Vẫn nghe dịu ngọt giữa đời chua cay

"Anh say chưa, nói năng lạ vậy?(*)
Em là lan Bầu Rượu Nếp Ba
Chứ đâu phải rượu đế, rượu pha
Cũng không phải chén đời ngọt, đắng…"

Ồ, có phải lan giận ta "trách mắng"?

Thôi thì lan hay rượu gì cũng vậy
Khi say rồi, biết tâm sự cùng ai
Chỉ có ta em, cái chốn này
Mong em hãy cảm thông, san sẽ

Ta xin hứa, từ nay không thế nữa
Đời có em rồi ắt nở hoa
Sẽ quên hết những khổ sầu dĩ vãng
Ta, em cùng mộng đẹp… say sưa…

Như thấu hiểu, ai mỉm cười mơn trớn
"Dễ thương không, kẻ sĩ bất trùng thời"
Trời bữa đó lặng im không nói
Hoa với người cùng một mối tri âm…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)
(*) Giữa người và hoa trao đổi với nhau bằng ẩn ngữ. Khi mối quan hệ tình cảm tâm linh giữa người và hoa phát triển đến một mức độ nào đó, con người sẽ đọc được suy nghĩ, thấu hiểu được ngôn ngữ của loài hoa và ngược lạị - Triết lý tâm linh của Hàn Châu Tín.

HUYẾT NHUNG
(Renanthera coccinea)


Màu hoa đỏ, một màu son sắc
Màu của tình yêu chân thật, thủy chung
Màu máu trong tim, màu Huyết Nhung
Khi tan vỡ, chảy tràn thành vô tận…

Màu của cuộc ly tan, tình hận
Ôi, cái vòng lẩn quẩn của tình yêu
Hạnh phúc đấy, nhưng đau khổ cũng nhiều
Yêu là nếm trái đời ngọt đắng!

Lan là biểu tượng mối tình sâu lắng
Hay hiện thân của tình hận muôn đời
Hạnh phúc, khổ đau là do số phận, ý trời
Bản tình ca miên trường và mãi mãi…

Hãy yêu nhau đi, để mà gặt hái
Hương hoa, mật ngọt, lộc trái trên cành
Nếu lỡ như duyên nợ không thành
Hãy cố quên, đừng bao giờ ôm tình hận…

"Thiên trường, địa cửu hửu thời tận
Thử hận miên miên vô tuyệt kỳ "(*)
Dù cho đời: tử, biệt, sinh, ly
Em vẫn là em, lan Huyết Nhung…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)
(*) Thơ Lý Bạch

BẠCH VĨ HỒ
(Rhynchostylis retusa)


Hiu hiu gió thổi bên đồi quạnh
Đong đưa như chuỗi ngọc lung linh
Có người bảo trông giống đuôi cáo trắng
Nên đặt tên lan Bạch Vĩ Hồ…

Chiều nay, nhìn giò lan đang trổ
Bỗng nhiên, liên tưởng cảnh đồi hoang
Tiếng Quốc kêu hay hồn Thục Đế
Bồi hồi trong dạ khách xa quê…

Chẳng lẽ nào, ta muốn làm ẩn sĩ
Rũ bụi đời, dứt bỏ nợ trần duyên
Tìm thú vui nơi thiên nhiên hoang dã
Theo lan về đất nước các loài hoa…(*)

Sinh bất trùng thời, đầu thai lầm thế kỷ
Biết làm gì hơn cho nhân thế vuông tròn
Lan tìm chốn núi rừng xanh trú ẩn
Ta ẩn mình, chờ đợi…nhịp thời gian…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)
(*) Rừng xanh là đất nước của các loài hoa, tổ quốc của chim muông, quê hương của ong bướm…

CÔ BÉ LAN RỪNG
(Lan rừng không biết tên)
* Trong căn nhà nhỏ đơn sơ, chỉ có hai con người: anh chàng công chức và cô bé lan rừng treo bên cửa sổ. Họ gắn bó với nhau thật gần gũi và thân thiết, ngầm hiểu và san sẽ cho nhau những buồn vui, ẩn khúc trong cuộc đời…

Cô bé lan rừng của ta ơi,
Cắc cớ vì sao cứ mỉm cười
Xa nhà ta nhớ em nhiều nhất
Chỉ có ta em, một khoảng trời…

Cô bé lan rừng của ta ơi,
Cắc cớ vì sao lại mỉm cười
Ta cũng vui đây, em biết không?
Vì ta vừa kiếm được dăm đồng
Không dư dã lắm nhưng cũng đủ
Cà phê, trà và phân, thuốc cho em…

Cô bé lan rừng của ta ơi,
Sao bỗng hôm nay, không mỉm cười
Đời ta có lúc buồn như thế
Sống bên em, rồi sẽ thấy vui…

Có những lần đi công tác xa
Vắng nhà, trong dạ chẳng thấy yên
Không ai chăm sóc, không ăn uống
Mong nhớ ta, em héo rũ, mõi mòn…

Vừa về đến, cả hai vui mừng, xúc động
Ta dang tay ôm cô bé vào lòng
Đôi mắt ướt, môi phập phồng thơ mộng
Có phải em hay là ôm… cái khoảng không?

Có những tình yêu như thế ở trong lòng
Mối tình thinh lặng của hư không
Không nói ai nghe, nói không ai hiểu
Chỉ có một người thấu hiểu ta…

Đó chính là: …Lan!

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)

LAN BÁO HỈ (*)
(Dendrobium secundum)


Giả hành trông giống cọng cây khô
Nhưng lại cho hoa rất diệu kỳ
Em chính là hoa lan Báo Hỉ
Thông điệp mùa xuân, khát vọng, ước mơ…
Hoa nhỏ, mọc chùm trông rất ngộ
Thật rộn ràng nhưng cũng thật là thơ
Hoa hồng thắm, môi cam rực rỡ
Như cô gái tuổi xuân thì hớn hở
Ánh mắt nồng nàn, thiêu cháy trái tim "khô"…
Hồn reo vui như một đứa trẻ thơ
Báo Hỉ nở rồi, ôi! Mùa xuân đã đến…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)
(*) Báo hỷ Den. secundum var. album


Dendrobium tuananhii

Ta không biết gọi em tên gì nhỉ?
Loài Đăng-Lan, tìm thấy ở Cao Bằng
Chẳng lẽ gọi là cô bé H’Mông
Khoác cánh hoa màu tím, tím hồng…

Từ rất lâu ẩn mình nơi hoang dã
Âm thầm, lặng lẽ, giữa núi rừng
Cùng muôn hoa nở rộ đón mùa xuân
Hoa lâu héo tàn, nhưng không ai biết…

Thật may mắn trong sự đời cay nghiệt
Bị gỡ bán trong một chuyến hàng(*)
Mà đời phát hiện thêm một loài lan
Công bố tên em, hoa lan nước Việt

Dendrobium tuananhii…

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)
(*) Trần Tuấn Anh phát hiện trong một chuyến hàng mà người ta gỡ đem bán…

BẦU RƯỢU XUÂN
(Calanthe rubens)


Em là Bầu Rượu Xuân
Lắng đọng của núi rừng
Men nồng hoa cỏ dại
Ngọt ngào trong chua cay…

Bầu Rượu Xuân, em rót
Cốc hồn ta tràn đầy
Làm ta say ngây ngất
Má ai hồng hây hây...

Ta say, trời đất say
Vũ trụ chừng cũng vậy
Ngã nghiên và nghiên ngã
Dáng ai cười thơ ngây...

Ta say hương sắc hoa(*)
Say thiên nhiên hoang dã
Miên man và miên man
Say tình ai nồng nàn...

Em là loài lan dại
Hay là Bầu Rượu Xuân
Bên em, là tất cả
Mặc sự đời, ta say...

Bầu Rượu Xuân còn đó
Ta đây đã ngất ngây
Nhảy múa cùng trời đất
Lời thơ cao hứng bay...

Bầu Rượu Xuân bất tận
Ta đây say dài dài
Chân cao và chân thấp
Em dìu ta lên mây….

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)
(*) Hương sắc: Vẽ đẹp của hoa

GIÒ LAN QUẾ
(Aerides odorata)
Tặng tác giả tấm ảnh đã gây cho tôi niềm xúc cảm.


*Ảnh trên mạng

Cuối tháng tiền tiêu sắp cạn rồi
Lương lãnh tháng nào cũng vậy thôi
May đâu còn được dăm đồng lẽ
"Rủng rỉnh" ta đây ghé chợ chiều...

Ra đến lề đường ta bắt gặp
Mấy người dân tộc bán lan rừng
Đã nhủ phen này không mua nữa
Nghĩ thế, nhưng sao "thói chẳng chừa"...

Thôi thì cứ ghé thử xem sao
Chao ôi, nhiều quá chọn em nào
Chần chừ một chút, e rỗng túi
Mua vội một cây, ta đi mau...

Người ta bày bán em giữa chợ
Bầm dập thân hoa, quá đọa đày
Ta mang em về, duyên với nợ
Vui buồn, sướng khổ, tháng với ngày...

Em quen cảnh thiên nhiên hoang dã
Về sống cùng ta, vườn cạnh nhà
Không biết thức ăn, nguồn nước lạ
Có phù hợp khẩu vị người ta?
Không khéo nhớ rừng, em mòn mõi
Hay là "chói nước" sẽ chết queo..."

Vò võ, lo âu, quên cả ngủ
Lay hoay, bận bịu lá với cành
Ta không biết mình là ông chủ
Là nhân tình hay tên nô lệ trung thành...

May mà sống một mình cô quạnh
Không thì phiền phức há chẳng chơi
Nhà nhỏ một gian, vườn một khoảnh
Không Hồng, không Cúc, chỉ Lan thôi...

Ngày tháng trôi, em quen dần chốn mới
Vươn chồi, đâm nhánh, rễ bén cành
Ta thướt, lả lơi, trông phơi phới
Thân đơn, rễ gió, lá xanh xanh...

Lòng với dạ, bớt băn khoăn lo lắng
Kể từ nay, em có chốn nương thân
Không còn sợ bị người ta gở bán
Tuy xa rừng nhưng được sống bình an...

Nâng niu từ thuở còn bỡ ngỡ
Cho đến ngày ai chớm nụ hoa
Ta không biết mình là ông chủ
Là nhân tình hay tên nô lệ của hoa...

Rồi một ngày kia, bước ra vườn
Mênh man trong gió một làn hương
Mùi của quế, hồi rừng nghe là lạ
Thì ra cô bé đã nở hoa...

Chùm hoa rũ thòng, buông trong gió
Hoa trắng, tím hường, môi dễ thương
Khắp vườn ngan ngát hương lan tỏa
Em chính là tiên nữ: Quế Lan Hương

Hạnh phúc nào hơn, nghe vời vợi
Cuối trời như có áng mây trôi
Nhè nhẹ, hai tay nâng buồng phổi
Thăm thẳm, lâng lâng đóa mộng đời...

Rãnh rỗi, hôm nay ta lên mạng
Thấy ai tâm sự giống như mình
Bên khóm lan rừng, người dân tộc
Một thoáng quê hương, một bóng hình...

Nhìn giò Lan Quế chiều hôm nọ
Bút nghiêng trên giấy, gió rung rinh
Chữ nghĩa đơn sơ, văn vẽ dỡ
Không biết ai kia có hiểu mình?

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa-Việt Nam)

HOÀNG HOA TIỂU MUỘI
(LAN VẢY CÁ)
(Dendrobium lindleyi)


Sao em không nói tên mình cho ta biết
Để ta phải mày mò, nghiên cứu tầm tra
"Cây cỏ miền Nam", tư liệu ảnh Phong Hoa(1)
Loài lan dại, khoác cánh hoa vàng thanh nhã
Em chính là Dendrobium lindleyi, lan Vảy Cá…

Ôi, tên nghe sao mà lạ quá
Em xinh tươi, duyên dáng, tựa tiên sa
Thuộc dòng họ Vương giả chi hoa
Ai nỡ vô tình, đặt tên Vảy Cá

Em từ chốn núi rừng hoang dã
Về cùng ta xây mộng hồng trần
Thành bạn tâm tình, tri kỷ giai nhân
Ta gọi tên em là Hoàng Hoa Tiểu Muội…

Đẹp tuyệt vời, những cánh hoa rộ nở
Như ánh triều dương, múa lượn tung tăng
Áo vàng bay bay phảng phất nét cao sang
Pha chút lẵng lơ của tuổi xuân thì hớn hở…

Sao em nở mà không báo trước
Để cho ta đỡ phải ngỡ ngàng
Lòng nao nao, quá đỗi xốn xang
Một nguồn vui rộn ràng khó tả…

Em mang đến hồn ta muôn ý lạ
Biến ta thành tên hành khất văn chương
Lấy trộm bút nàng Ly Tao ta vẽ
Thành bài thơ bất tận để dâng Người

Chiều lan nhã, ai cười ngây thơ quá
Gieo trong lòng điệp khúc của vu vơ
Giấc mộng lành dang cánh bay cao

Trong không gian vô lượng chiều mộng ảo

Em đã trãi ngất ngây trên mí mắt
Tình chưa trao nhưng đã thấy nồng nàn
Khoái cảm theo làn gió nhẹ lâng lâng
Nghe dịu ngọt trên đôi môi đang mộng...

Ta đã yêu rồi, em biết không
Cánh hoa đã nở ở trong lòng
"Tình trong như đã, ngoài e ấp"(2)
Bối rối, ngại ngùng, chẳng dám trao...

Đêm nay ngồi ngắm trời cao
Đưa tay hứng một vì sao đang rụng
Muội có biết rằng ta ước gì không?
Ta ước rằng nếu như có kiếp sau
Ta sẽ làm một Trang nam tử hán
Muội là một tiểu thư
Ta sẽ không ngại ngần hay bối rối
Mà đường hoàng, đến bên muội để cầu hôn
Để ta được một lần yêu và được yêu trọn vẹn
Hoàng Hoa ơi, ta yêu mụi mất rồi...

Em đã làm ta suy nghĩ vẩn vơ
Đâm ra tơ tưởng, với mộng mơ
Chuyện tình lãng mạn không ranh giới
Một thoáng đời người, một kiếp hoa...

Ai đó đặt tên em là Vảy Cá
Ta gọi em là Tiểu Muội Hoàng Hoa
Nếu ai bảo ta ngớ ngẩn, ba hoa...
Cũng đành chịu, ai bảo em đẹp quá!

Ta đặt tên em, chỉ dành riêng ta gọi
Và làm thơ cũng để tặng em thôi
Hạnh phúc dịu êm, chân thật, đơn sơ
Đồng ý không, hỡi đóa lan rừng bé nhỏ?

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)

(1) Sách Cây cỏ miền Nam của Phạm Hoàng Hộ
(2) Truyện Kiều của Nguyễn Du


THỦY TIÊN VÀNG
(Dendrobium chrysotosum)


Em là loài Vương Giả Chi Lan
Khoác cánh hoa màu vàng lãng mạn
Rực rỡ, huy hoàng, dáng vẻ nàng tiên
Thật tuyệt vời khi gió thổi chao nghiêng…

Chao nghiêng theo gió chao nghiêng
Mắt biếc đưa duyên, miệng nhoẻn cười
Sắc vàng lấp lánh, hoa nhảy múa
Trần thế tưng bừng khúc nhạc vui…

Tính tính tình, tính tình tang
Rộn ràng, tiên nữ xuống trần gian
Hồn ta hóa cung đàn muôn điệu
Tình thơ hòa nhịp, bay thênh thang…

Thênh thang theo gió thênh thang
Tơ vương ngào ngạt tựa mây ngàn
Mênh mang trời đất tha hồ mộng
Lạc bước thiên thai, cõi mơ mòng…

Mơ mòng, khoan khoái, lâng lâng lâng…
Hạnh phúc trào dâng, sung sướng cười
Chao ôi! vui quá, vui vui quá
Tạo hóa ơi, ta xin cám ơn Người!

Em là nàng tiên
Xua tan ưu phiền
Cho đời vui nhộn
Tình thơ mênh mang
Em chính là Lan
Thủy Tiên Vàng!

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa - Việt Nam)

BẠCH CÂU
(Dendrobium crumenatum)

* Photo : Hoàng Tùng

Một buổi sớm tinh mơ, khi thức dậy
Trong sương mai thoang thoảng một mùi hương
Lòng nao nao, ta vội bước ra vườn
Và chết lặng giữa rừng hoa trắng xóa

Khắp khu vườn Bạch câu đang rộ nở
Những cánh hoa màu trắng trắng ngần
Trong lắng sâu, thanh thoát tựa thiên thần
Như ánh sáng bình minh trong bất tận…

Em đẹp quá khiến lòng ta thơ thẩn
Mắt lim dim, nghe êm dịu lâng lâng
Ta lắng hồn trong hơi thở bâng khuâng
Ôi, thơm quá hương tình đầu chớm ngỏ…

Ta âu yếm, đưa tay nâng gót nhỏ
Chìm miên man, ta bay bổng chơi vơi
Nơi nào đây, hay lạc chốn vườn trời
Có phải thực, hay mơ, hay ảo giác?

Em là ai? làm tâm ta loạn lạc
Trí bâng quơ, ngớ ngẩn lạ thường
Em đến rồi đi, không chút vấn vương...
Kiếp phù du, tình đời không vướng bận

Khi chiều đến, nhìn cánh hoa héo rũ
Ta tiếc thương cho một kiếp hoa tàn
Biết làm sao, định mệnh trời ban
Đời cũng thế, như mây bay, gió thoảng...

Vì lẽ đó, em bị đời quên lãng
Chốn trần gian em không ở được lâu
Những mất còn, nào có nghĩa gì đâu
Trong lòng ta hương hoa còn đọng mãi...

Có một loài lan
Sớm nở tối tàn
Hương đời vơ vất lạ
Em chính là
nàng Bạch Câu hoang dã...

Hàn Châu Tín
(Bà rịa – Việt Nam)

THANH LAN
(Christensonia vietnamica)

Tiếng ai ríu rít ở trong vườn
Cô bé Thanh Lan thật dễ thương…
Khoác cánh hoa màu xanh lá biếc
Bờ môi trong trắng, nét tơ vương…

Em là lắng đọng của miên man
Của sương đêm, của ánh sáng, đại ngàn
Ban tặng cho đời thanh sắc lạ
Sắc màu hoa thăm thẵm cả chiều hoang…

Em là màu xanh của núi rừng
Màu xanh của ruộng lúa quê hương
Một màu xanh mênh mang trời đất
Màu của bình yên giữa giông tố đời thường…

Viễn xứ, nhìn hoa nhớ quê nhà
Nhớ cánh đồng xanh, ruộng lúa bao la(*)
Cánh cò trắng chập chờn bay lả
Kỷ niệm nào hay chỉ mới hôm qua…

Em là loài lan rừng thuần khiết
Mang linh hồn đất mẹ thân yêu
Dáng thanh thanh, tao nhã, diễm kiều
Em chính là Thanh Lan nước Việt.

Hàn Châu Tín
(Bà rịa – Việt Nam)
Ghi chú: (*) Hoa có màu xanh lá biếc, bờ môi màu trắng chập chờn trong gió làm cho ta liên tưởng đến màu xanh của lúa nội đồng đang vào thì con gái, được điểm xuyết bởi những cánh cò trắng (bờ môi trắng của hoa) chập chờn bay lã…, gợi cho ta nỗi nhớ quê nhà…

BẦU RƯỢU TÍM
(Calanthe vestita)

Em là "Bầu rượu tím"
Say hồn ta chiều hoang
Say hoa, say trời đất
Say chân quê thật thà
Không rực rỡ, kiêu sa
Nhưng bình dị, đậm đà

Ai say mê của lạ
Môi son với phấn hồng
Ta kỳ hồ lang bạt
Yêu cỏ nội, hương đồng
Tự nhiên và hoang dã
Chiều hôm, chợt nhớ nhà

Chiều nay "Bầu rượu tím"
Em làm say hồn ta
Bầu rượu chưa uống cạn
Ta đây đã là đà
Ngã nghiêng và nghiêng ngã
Tự tình ngâm khúc ca:
"Còn trời, còn nước, còn non
Còn cô Bầu rượu, anh còn say sưa…"

Hàn Châu Tín
(Bà rịa – Việt Nam)

NHẤT ĐIỂM HỒNG
(Dendrobium draconis)

Tên nghe như có vẽ kiêu sa
Nổi tiếng phù hoa "khách má hồng"
Nhưng không, em là "nàng hoang dã"
Ngụ chốn rừng xanh, núi non bồng

Cánh hoa màu trắng, màu trinh tiết
Môi thơm, e ấp nét xuân thì
Thẹn thùng, bẽn lẽn, nên thơ quá
Xao xuyến lòng ai, chợt nghĩ suy?

Hồn lạc bước, hương rừng thoang thoảng
Nghe đâu đây, tiếng gió thì thào
Như sương tan, khóm lá lao xao
Đôi mắt lã tan vào nét ngọc...

Đời lắm lúc dối gian, lừa lọc
Trắng thay đen, đổi dạ thay lòng
Em thanh khiết, trắng trong, chân thật
Đời đặt tên em "Nhất Điểm Hồng"

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa – Việt Nam)

KIM ĐIỆP
(Dendrobium capillipes)

Cánh bướm vàng hay dáng em yêu
Phất phơ trong gió, nét yêu kiều
Em làm cho tim ta xao động
Tựa thuở ban đầu, mới biết yêu

Ta nghe như có tiếng chim muông
Ong bướm reo vui, điệu Nghê Thường
Ai đó cười trong như giếng ngọc
Phơi phơi, hồn nhiên thật dễ thương

Em là tia sáng buổi ban mai
Từ thuở hồng hoang mới sơ khai
Sưởi ấm hồn ta, tan giá lạnh
Tình thơ dìu dịu, ngất ngây say

Em là tiên nữ, là Thiên sứ
Lạc bước trần gian, đến chốn này
Rộn rã lòng ta như trẩy hội
Ta vui, trời đất có vui lây

Ô! không, em là loài lan dại
Từ chốn rừng xanh, núi mây ngàn
Về sống cùng anh và mãi mãi...
Sắc vàng, Kim Điệp đón xuân sang

Hàn Châu Tín
(Bà Rịa – Việt Nam)

Hàn Châu Tín


Bài này được coi: 19195 lần kể từ ngày 31/07/2006
• Hình Mới Ðăng
Chuyển đến: 
Lan Hoa Bí Kíp     
Chiêu số 85:
Đừng bao giờ thấy cây lan có hoa đẹp mà vội vã mua ngay. Trước khi mua cần phải tìm hiểu nó có thích hợp với điều kiện khí hậu, môi trường nơi mà bạn dự định trồng hay không?
Thời Tiết Tại Little Saigon

© 2004 Bản quyền thuộc Hoa Lan Việt Nam [HoaLanVietNam.org]
Xin ghi rõ nguồn hoalanvietnam.org khi bạn lấy thông tin từ website này.
Thiết Kế và Điều Hành bởi Xuong Nguyen
• Email Info: • Email WebMaster:
người đã xem trang này và đã có lượt khách viếng trang web HLVN này từ ngày 1-1-2007