Bìa rừng nhặt được một cây lan; Nó chết không lâu tôi mất nàng. Thảo mộc ngàn đời không đổi sắc, Nhân sinh một kiếp hết dung nhan. Ba mươi năm đợi cây xanh biếc, Nửa cuộc chơi thôi hoa đã tàn. "Bạch Hạc" nay bay về chốn cũ, Đơm bông, kết trái cuộc tình tan.
Nguyễn Chí Dân 07/2010
Lan Và Ong
Rừng cây hoa nở lan đài các Yểu điệu đa tình dáng tiểu thơ Ngây ngất mùi hương thơm tỏa ngát Cánh màu hồng tím mịn như tơ
Nàng lan quyến rũ giửa rừng mơ Vẻ đẹp Tây Thi tuyệt tái thế Lởn vởn quanh nàng ong giả lơ Ham mê nữ sắc như kiềm chế
Giả trang ong cái lan mưu kế Nửa hở nửa che hoa nụ khoe Nữ tính đường cong khiêu đáo để Sinh tình dục vọng ong đam mê
Quanh quẩn nàng lan dưới bóng che Uyên ương âu yếm tựa phu thê Giao hoan thụ phấn gieo lan giống Tỉnh mộng lỡ lầm ong tái tê.
Bùi Thảo 5/2010
Lan Hài Hồng
Thân thon đượm nét mỹ miều Thướt tha lả lướt gió chiều nhẹ êm Lan đang lặng lẽ bên thềm Cánh hoa chấm đỏ dịu mềm hồng tươi Xinh xinh miệng mỉm nụ cười Sắc môi mọng đỏ bao người mê say Tuyệt tác hình thể chiếc hài Nhụy lép tím đặm vết hai son vàng Dáng trông lộ vẻ cao sang Hương thơm thoang thoảng nhẹ nhàng trên không Dẫn dụ đến những chú ong Si mê nhụy cái lượn vòng luân phiên Di truyền thụ phấn thiên nhiên Lan hương sắc thắm ngả nghiêng hồng trần Tôi người viễn xứ phân vân Nơi đây đất khách muôn phần gian nan Trải bao niên kỷ lầm than Tươi xinh đẹp mãi nàng Lan Hài Hồng.
Bùi Thảo 4/2010
MOKARA...
Mo ka ra hỡi mo ka ra! Em khoe nét đẹp dáng kiêu sa tia nắng ùa vào bừng đôi má phớt đỏ tô thêm nét mặn mà tối ngắm duyên em lòng thoả thích sáng ra say đắm bời ngọc ngà từng ngón tay xanh tròn như búp ngây ngất lòng ta một dáng hoa mokara, mokara!.....
H.T 07
Bạch Lan Hài Paphiopedilum delenatii var alba
Trưa nồng, vườn đổ nắng hanh Hiu hiu gió nhẹ lay cành hoa thương Mơ màng hiện bóng tiên nương Buớc ra thanh thoát nõn nường xiêm y Gót sen uyển chuyển nàng đi Trinh nguyên tà áo xuân thì mặt hoa Nhu mì và vẫn kiêu sa Thanh thanh giáng ngọc mặn mà thiên hương Từ trong thiên cổ âm dương Tiên trần luyến ái đoạn trường tích xưa Dại ngây tâm vọng âm thừa Khách trần huyễn mộng thẫn thờ mơ tiên Tục tiên sánh bước Đào nguyên Bừng cơn mộng tỉnh bên hiên nữ hài.
Hà Phương Vô ưu uyển, Hạ nồng 2007
Tôi đã thấy em [lan] cười
Tôi đã thấy em cười Sau vài năm theo đuổi Nàng vũ nữ thướt tha Tà áo vàng duyên dáng
Em đã bảo tôi rằng: Nếu anh mải kiên tâm Nhọc nhằn không quản ngại Thì sẽ thấy em cười[1]
Đang vui nàng khẽ bảo: Đời đến vui là cùng Nếu niềm vui đơn giản Dễ tìm đỡ nhọc công
Ân cần nàng hò hẹn Luôn chăm sóc em vui Nếu bê tha,chễnh mãng Thì sẽ thấy em buồn[2]
Trần Văn Lợi Việt Nam
(1) nở bông (2) tàn
Em [lan] sẽ yêu anh... nếu...
Nếu anh muốn ngắm em Thì hãy đến nơi bán(1) Nếu anh muốn mua em Thì hãy đến nơi trồng
Nếu em bị sên, kiến Đồ ăn trộn thuốc tìm nơi đặt mồi Nếu anh thấy em già Lấy dây cột lại, để dành nuôi con(2)
Nếu anh có uống trà Nước cũ hãy tưới cho em Xác trà thì hãy đem ngậm Khi xác phân hũy, hãy dùng tưới em
Nếu anh mãi yêu em Đừng quản ngại khó nhọc Khi nội công thâm hậu Anh sẽ thấy em cười(3)
Trần Văn Lợi Việt Nam
(1) mua lan kiểu nầy đem về khó trồng (2) thân cứng: siết gốc bằng dây kẽm, thân mềm: cột ngọn (có thể quấn bằng dây thun) (3) thành công (hoa nở)
Nhàn Ẩm.
Ẩm nhất chung trà thị Ẩn lan. Tú mi lưỡng đóa diện tư vân. Hào anh túc sắc vạn thanh diệp. Thưởng nhụy hà phong đắc chủ nhân!
Vancouver vào hạ 2007. Phan Nam.
GIẢI SẦU
Ngày ngày quanh quẩn vuờn lan, Nâng niu cánh nở, ngắt di hoa tàn, Cắt tỉa những chiếc lá vàng, Ngắm chồi vừa chớm lòng tràn niềm vui. Buồn theo nụ lỡ bị “thui,” Chết trong “trứng nuớc” ngậm ngùi kiếp hoa. Sáng nay nắng sớm lên cao, Huong lan nhè nhẹ len vào hồn mê. Xuân di, hạ dến, thu về, Cứ tàn lại nỡ, nỡ tàn tiếp nhau. Yêu lan dâu xá ton hao, Tiếc chi công sức cho lan duợm màu. Trồng lan còn duợc về sau, Tuổi gìa làm bạn có lan giải sầu.
Thu Võ Cali 07
KHÓ QUÊN
Nhà nàng có một chùm lan Hoa rừng phảng phất mùi thơm nhẹ nhàng Hoa người dìu dịu hương nhân Hai hoa thoang thoảng tình xuân mặn nồng Chuyện xưa nhắc lại vài giòng Làm sao quên được nỗi lòng chàng trai Thương em vóc dáng hình hài Trong tay ôm ấp một đời khó quên Mặt nhìn mặt , má kề bên Nụ hôn bất chợt, phớt lên má hồng Thẹn thùng, em bảo anh dừng Làm em mắc cỡ phập phồng con tim Dưới tàn cây tỏa bóng im Hồn anh lơ lửng như chìm giấc mơ Yêu em, anh luống thẫn thờ Hương tình nồng đượm khó mờ nhạt phai Thương nhau tron kiếp lâu dài Vì hoa "Nhân Ái" nhớ hoài bóng ai.
Mến tặng anh Bùi Xuân Đáng cảm tác sau khi đoc bài “Chùm Lan Ngày Tết“
DẤU XƯA
Ta đã khóc khi em rời Quảng trị Bánh xe lăn dẫm nát trái tim cô Đầu mùa thu , nên hoa lá chưa khô Nắng chiều đẹp, lá vàng chưa rụng đổ
Ta tiễn em với tia nhìn ánh mắt Không một lời giã biệt nói cùng nhau Môi vẫn cười mà dạ xót, lòng đau Chiều vẫn đẹp nhưng tim càng se sắt
Ta nhớ em khi trở về chốn cũ Cây hòang lan còn đó sắp ra hoa Gió reo vui như chào đón ta về Đâu có biết lòng ta đầy lạnh giá
Quên! Ta cố quên em trong giấc ngủ Nhưng mơ màng vẫn thấy dáng em yêu Phải làm sao , đâu biết phải làm sao Và ta muốn thả hồn theo tinh tú
Ta thuơng em muốn mang về phép lạ Em và anh làm đôi cánh chim bay Cây liền cành trong vũ trụ vần xoay Và nắng chói như mặt trời mùa hạ
Ta yêu em với bao tình nồng đượm Không có em lòng như tỉnh như say. Ai có hay nào biết có ai hay Ta muốn biến thành hoa, em thành bướm
Cuộc tình ấy ta mong rằng vô tận Anh và em cùng chung lối chung đường Kỷ niệm này không mờ xóa trong tâm Tình yêu đẹp như muôn vì sao sáng.
Thanh Lam LTT Canada
TỰ THUẬT
(Kỷ niệm 30 năm xa quê hương Việt Nam và 50 năm xa Miền Bắc) Thân tặng những bạn đã, đang và sắp bước vào tuổi 60
Ðến nay đã quá sáu mươi Tôi ngồi tôi đếm cuộc đời nổi trôi Sống từ xứ Bắc là nơi Chôn nhau cắt rốn một thời tuổi thơ Tổ tiên xây dựng cơ đồ Bỗng dưng phải bỏ để vô Saigon Chân không, quần lấm, tay bùn Gắng công học tập để vươn bằng người Hai mươi năm, một phần đơì Có nhà, có cửa, có ngươì vợ xinh Sống trong mộng đẹp thanh bình Cuộc đời đầy đủ, gia đình ấm êm Không ngờ phút chốc đảo điên Ra đi để đến một miền xa xôi Trong khi con lớn chào đời Nên đành phải gượng để rồi tiến lên Vượt qua nỗi khó đầu tiên Vừa làm, vừa học, bỏ quên nhọc nhằn… * Ba mươi năm, cũng tạm yên Theo như ngày trước, điền viên đề huề Nhưng không đến chốn đồng quê Chơi lan, vẽ họa, để về nghỉ ngơi Chụp hình là một thú vui Bonsai, non bộ, giúp đời thêm tươi Làm thơ, viết sách đồng thời Giang sơn cẩm tú chờ người viễn du …
Hoàng Nguyên Linh Rowland Heights, Ca (4/30/04)
HOA LAN GIAO CẢM [xướng]
Một mình, một mình lại môt mình. Tâm thì yên lặng, trí làm thinh Chút tình gửi cánh hoa lan đẹp Gửi đến cho em, gửi đến mình
Chúng mình, chúng mình, chỉ chúng mình. Vuờn THƠ mới đậm nét LAN xinh Hãy đến với tôi thành đôi bạn. Đồng hương, đồng hội lẫn đồng tình.
Hoàng Vân
XƯỚNG
Khỉ đi, gà đến đón chúa Xuân Tuổi ngoại tám mươi hãy còn gân. Tóc bạc da mồi là ngoại diện Nội công thâm hậu tựa trai tân Năm thì mười hoạ hay chăng chớ Chẳng được như ai tháng mấy lần Muôn sự thăng trầm đời dâu bể Thú vui nhân thế chẳng vơi phần
John Trần
HỌA
Khỉ lánh, gà ra đón mừng Xuân Năm nay Thượng Thọ đã tới gần Tóc vẫn xanh đen, da vẫn mịn Sao chốn khuê môn thấy ngại ngần Tìm thú thanh tao qua tiếng Nhạc Mượn vần Thơ đẹp để khai tâm Vườn Lan sắc thắm, hương thơm ngát Đưa cả hồn tôi thoát bụi trần.
Nguyễn mạnh Vân
Ghi chú Thọ: 60, Thượng thọ: 70
NHỊ ĐỘ LAN
Mấy độ xa vườn hoa vẫn đợi. Trăng huyền sao xuyến một làn thơm Thủy chung Tần mộng*, hai lần mộng Vẫy cánh nàng tiên đón tận thềm.
CHỊ TÔI
Hương động thềm lan nhớ chị tôi. Tình thương trong mắt nét hoa cười Xuân ca nửa khúc… chưa tròn mộng Áo vải bao năm lo ngược xuôi… Nặng tấm tình riêng em với chị Thắm câu chung thủy, lửa huơng ngời Thiết tha đến cả người thiên hạ. Thơm ngát Hoàng lan, sao lệ rơi?
Em có nghe? Hương đêm nhẹ tan. Bâng khuâng hoa động gió gieo vàng. Thu trong mắt biếc, tình thơm ngát. Trăng đọng vân hài, gió dạ lan. Một giải ngân giang… oanh nhớ liễu. Trăm năm dâu biển… thiếp theo chàng. Thuyền mây, nửa cánh, ta vào mộng. Áo lụa, môi hồng… Xuân chứa chan.
Nhã Ý
PHONG LAN
Ước mong một khỏang sân thôi Để tôi nối đất với trời bằng hoa Để tôi thơ thẩn vào ra Ngắm hoa lan nở như là gặp tiên Dịu đi một chút ưu phiền Quên đi một chút bon chen nhọc nhằn Tôi cùng Hoa, Rượu với Trăng Cõi tiên trần thế đâu bằng nhà tôi.
Lê Quang Vân
TÌNH HOA
Một dò lan nở thơm trời đất Ngan ngát hương đời say tứ thơ Xuân về y hẹn lan chung thủy Hoa lại bên người xanh ước mơ.
Đinh Nhật Hạnh
Trích trong Việt nam Hương Sắc Xuân 2005
LAN
Lấy mắt nhìn xem mới gọi là Am tường nghệ thuật khách yêu hoa Xin đừng sờ mạnh, đừng bẻ lấy Hoa giận, hoa hờn nhạt sắc… đa. LAN là biểu hiệu người thoát tục Xa lánh người đời nực hôi tanh LAN lên ẩn trú tận rừng xanh Nhìn xem trần thế giựt dành vinh hoa
EM LÀ AI?
Ngày chưa quen, thấy em không để ý Biết em rồi phiền lụy cả đời ta Em có vạn tên hay và rất lạ Có muôn sắc mầu thu hút người ta Em với dáng kiêu sa đầy quyến rũ Khiến bao người trong giấc ngủ còn mơ Đem em về hồn ngẩn ngơ say đắm. Lòng rộn vui nhìn em tắm trong mưa Và sợ nhiều khi nắng chưa che lưới Lỡ em ốm, nụ cười cũng héo hon Rủi em "bịnh" mình đâu ngon giấc ngủ Em ủ rũ, lòng ta cũng xót xa Cứu không kịp em đành phải tử. Từ yêu em, tiền cất giữ đuơc đâu! Từ yêu em, Hống, Quỳnh, Cúc giận sầu Em là ai? khiến cho ta bận bịu bù đầu?
Thuvo Lê
Chúng tôi vừa nhận được 6 bài thơ dưới đây của hội viên Khen su Tran, Trần Tú Khanh với pháp danh Diệu Ngọc. Đem Hoa lan lồng vào trong Phập pháp với lời lẽ thanh cao, thoát tục, tuy tác giả khiêm nhượng nói là bài thơ đầu tiên, nhưng thấy quả là những vần thơ hay. Mong rằng chị Khanh sẽ tiếp tục sáng tác và cho các hội viên được hưởng những lời hay ý đẹp làm cho vườn lan của chúng ta càng ngày thêm hương thêm sắc.
1- KHÔNG TÂM
Tĩnh lặng trong màn đêm, Thấy không gian bát ngát, Vị hương đêm dào dạt, Tai nghe tiếng gió thoãng, Tiếng côn trùng: sạt, sạt Địa lan, hương tỏa ngát Lá khua reo xào xạc Trên không gian, ta ngủ Mình hòa vào hư vô.
2- PHONG LAN
Thu đến xuân lai qua, Hoa nở rồi hoa tàn, Vạn pháp không ngừng đổi, Phong lan vẫn phong lan!
3- VƯỜN TÂM
Vườn tâm con đã xén, vun rồi Tươi tốt hoa màu, nảy mầm lan, Thạch Lan cao quí ươm trên đất, Lưu ly thanh tịnh tự tâm can
4- CÚNG DƯỜNG
Kính ngưỡng dâng lên mười phương Phật Đất tâm thanh tịnh tựa lưu ly, Hương lan ưu ái nay dâng nạp, Chư Phật từ bi gia hộ tri, Nhiếp thọ "cúng dường" xin nạp ở, Di Đà khả hứa đức từ bi.
5- ÁNH THƯỜNG QUANG
Phương Đông tỏa sáng ánh Thường Quang, Chim quyên hờ hững bay ngang gió, Đăng Lan lơ lững treo ngoài hiên, Còn ta, ta niệm A Di Đà.
6- NHƯ
Tâm yên lặng lẻ đi ngược gió, Phong lan diệu lý trở về "Không," Không sanh, không diệt, không thối, chuyển, Trọn thế đi về một thể "Như."
7-05 Khen su Tran
Paphiopedilum Giant Green
CHÚC MỪNG NĂM MỚI ẤT DẬU
Chúc cho thế giới hòa bình Quốc gia giàu mạnh phôn vinh sáng ngời Chúc cho khắp hết mọi người Sống lâu sống khỏe, cuộc đời bình yên Chúc cho gia đạo ấm êm Vợ chồng hòa hợp thêm phần an vui Chúc cho con cháu khắp nơi Không quên nguồn gốc là ngườì Việt Nam Chúc cho năm mới vẹn toàn Ất Dậu mang đến một niềm ước mơ.
Hoàng Nguyên Linh
VƯỜN LAN
Cũng là cây cỏ sinh ra, Mà không cần đất, nở hoa tuyệt vời. Trắng, vàng, tím, đỏ, xanh tươi, Vườn Hoa Lan đó, bao người ngẩn ngơ… Rung rinh, bóng mát, đợi chờ, Hoa Lan khoe sắc, Vườn Thơ nơi này. Làm ta ngây ngất, mê say, Vuốt ve chiếc lá, nâng tay đỡ cành. Thoảng qua ngọn gió trong lành, Vườn Lan ghi được bức tranh hôm nào, Nhìn Em xinh đẹp biết bao, Hoa Lan tô điểm, thanh cao, mỹ miều. Vườn Lan nhớ mãi, buổi chiều, Cho ta được gặp, được yêu nồng nàn. Hoa Lan, ơi hỡi Hoa Lan!, Tình yêu mang đến, đầy tràn niềm vui.
Tiến sỹ Nguyễn Thị Lan Hội SVC TP. HCM GĐ Trung tâm n/c KT & QLMT Sài Gòn, ngày 24/07/2006
GIÁ TRỊ CỦA SINH VẬT CẢNH: BONSAI
Mười năm vừa thấp, vừa còi. Chậu sành nhỏ xíu, được coi để trồng, Cũng làm uốn lượn cong cong, Một cành khô cứng, chẳng mong nảy chồi. Một thời đã bỏ đi rồi, Trong góc vườn đó, chẳng người vào ra, Ngờ đâu trời đất nở hoa, Học môn "kinh tế"*, mang ra trưng bầy: Bonsai- đồ cổ thật hay, Vàng mười mới biết, từ nay hết nghèo.
Tiến sỹ Nguyễn Thị Lan Hội SVC TP. HCM GĐ Trung tâm n/c KT & QLMT Sài Gòn, ngày 23/07/2006
Ghi chú: * học môn Kinh tế Sinh vật cảnh do Ts. Lan giảng dạy khoá đầu tiên ở tỉnh Vĩnh Long